Trong thế giới văn chương hiện đại, nơi lý trí và triết lý thường chiếm ưu thế, tập tản văn Những mảnh vỡ của Trần Minh Cường đã xuất hiện như một làn gió mới, mang đến một cách tiếp cận khác biệt và đầy cảm xúc. Cuốn sách này đã chọn một con đường khác: lặng lẽ, chân thành và thấm đẫm cảm xúc thật.


Khi đọc Những mảnh vỡ, người đọc không cảm thấy mình đang đọc mà đang sống cùng tác giả qua từng trang sách. Mỗi bài viết như một lát cắt nhẹ tênh nhưng sắc lạnh, đưa ta chạm đến tận cùng những điều chưa nói, những cảm xúc từng cất giấu rất sâu. Những nhân vật trong sách không phải là anh hùng hay nhân vật lớn lao mà chỉ là những con người thường nhật với những cảm xúc yêu, thương, buồn, giận, nhớ, quên.

Văn phong của Trần Minh Cường không ồn ào, không cầu kỳ nhưng đủ sức khiến người đọc lặng người vì nó nói đúng những điều mà ta vẫn chưa thể gọi tên. Đặc biệt, tập sách không khiến người đọc bi lụy mà hướng đến việc vươn lên sống nhẹ nhàng hơn, bao dung hơn, thấu hiểu hơn. Tác giả viết như thở, không gồng, không đẩy, không áp đặt.
Cuốn sách như tiếng hát trầm bổng, đôi khi gần như một bản nhạc buồn. Những mảnh vỡ không chỉ là một tập sách mà là một người bạn đồng hành, giúp ta nhận ra rằng những vết thương trong lòng cũng là một phần của đời sống và khi ta đủ can đảm để nhìn vào nó, chạm vào nó, ta sẽ biết cách bước tiếp.
