Nội dung chính
Đường phố Sài Gòn biến thành sân khấu sống động mỗi khi đội tuyển Việt Nam ghi bàn. Những trải nghiệm của các người nước ngoài sinh sống tại thành phố này đã khắc họa rõ nét niềm đam mê bóng đá của người Việt, từ những tiếng còi xe, tiếng trống cho tới cờ đỏ sao vàng rải khắp mọi ngóc ngách.
Cảm nhận đầu tiên của Paul Holland
Paul Holland, doanh nhân người Anh, đã tới Việt Nam từ năm 2009. Vào một buổi tối tháng 5 năm 2025, khi anh rời văn phòng ở Tân Bình về Quận 1, anh bất ngờ gặp phải một dòng người đông nghẹt, tiếng còi xe, tiếng hò reo vang lên khắp nơi. “Khoảnh khắc đó cho tôi thấy người Việt yêu bóng đá đến mức nào. Sự cuồng nhiệt trên đường phố như vậy hiếm thấy ngay cả ở Anh”, Paul, hiện 50 tuổi, nhớ lại.
Không chỉ là tiếng ồn – mà là sự đồng cảm
Sau khi đội tuyển Việt Nam thắng trận bán kết SEA Games, người dân ngay lập tức rời công việc, dừng lại để chờ xem trận đấu trên màn hình di động, trên các quán cà phê, thậm chí trên những chiếc ghế nhựa đặt trên vỉa hè. Paul chia sẻ rằng anh đã “nghiện” cảm giác được hòa mình vào không khí ấy, khi mọi người, dù là lạ mặt, cũng cùng nhau chia sẻ một chiếc ghế, một ly bia và niềm vui chung.

Thống kê chứng minh niềm đam mê
Theo báo cáo của Nielsen, 75% người dân Việt Nam tự nhận mình là người hâm mộ bóng đá – con số cao nhất ở châu Á. Con số này vượt xa Thái Lan (58%), Hàn Quốc (50%) và Nhật Bản (28%). Đây là bằng chứng định lượng cho những hình ảnh sống động mà Paul và các du khách khác đã chứng kiến.
Những câu chuyện khác từ góc nhìn của người nước ngoài
Thijs van Loon – Hà Lan
Thijs van Loon, người Hà Lan, đã sống 8 năm tại TP.HCM. Anh nhớ nhất là một buổi tối ở Vũng Tàu khi thành phố bỗng yên lặng vì mọi người đang xem bóng đá. “Ở Hà Lan, người dân khá khép kín. Nhưng bóng đá ở Việt Nam giống như một chất xúc tác thần kỳ, khiến mọi người cởi mở và kết nối dễ dàng hơn”, Thijs chia sẻ.
James Miller – Anh
James Miller, 31 tuổi, cho biết bóng đá là “hơi thở” của nước Anh, nhưng ở Việt Nam, niềm đam mê không kém phần cuồng nhiệt. Khi anh đến Sài Gòn, mỗi trận đấu lớn biến các con phố thành khán đài mở, người lạ ngồi cạnh nhau, cùng dõi mắt theo màn hình mà không cần giới thiệu bản thân.
James còn nhận xét rằng người Việt không chỉ ủng hộ đội tuyển quốc gia mà còn hâm mộ các giải đấu quốc tế như World Cup hay Euro. Tuy nhiên, họ luôn duy trì thái độ lịch sự, hiếm khi xảy ra xung đột giữa các nhóm cổ động viên như ở một số nước châu Âu.

Kết luận
Những câu chuyện từ Paul, Thijs và James không chỉ là những trải nghiệm cá nhân mà còn là minh chứng thực tế cho sức hút của bóng đá tại Việt Nam. Khi một đội tuyển ghi bàn, cả thành phố dừng lại, mọi người cùng nhau chia sẻ niềm vui, không có bạo lực, không có căng thẳng – chỉ có sự gắn kết.
Bạn có những kỷ niệm nào liên quan đến bóng đá ở Việt Nam? Hãy chia sẻ trong phần bình luận và cùng nhau lan tỏa niềm đam mê này!
Ngọc Ngân