Họa sĩ Lê Thiết Cương, một trong những tên tuổi tiêu biểu của nền nghệ thuật Việt Nam, đã qua đời vào ngày 18/7 tại Hà Nội, để lại bao tiếc thương cho cộng đồng văn nghệ sĩ. Với phong cách hội họa tối giản độc đáo, kết hợp giữa giáo lý Phật giáo và tinh thần nghệ thuật đương đại, ông đã tạo nên những dấu ấn sâu đậm trong lòng công chúng.

Trước khi ra đi, Lê Thiết Cương vẫn tràn đầy khao khát sống và yêu, thể hiện qua việc tìm kiếm nguồn cảm hứng từ âm nhạc và thơ ca. Sự nghiệp của ông là một hành trình không ngừng nghỉ, gắn bó với nghệ thuật hơn nửa thế kỷ. Sinh ra trong gia đình có truyền thống nghệ thuật, với cha là nhà biên kịch, nhà thơ Lê Nguyên, và mẹ là nhà quay phim Đỗ Phương Thảo, Lê Thiết Cương được tiếp xúc với nghệ thuật từ rất sớm. Ông bắt đầu học vẽ từ năm 11 tuổi và sau đó tốt nghiệp khoa thiết kế mỹ thuật tại Trường Đại học Sân khấu – Điện ảnh Hà Nội.

Phong cách hội họa của Lê Thiết Cương được đặc trưng bởi sự tối giản, tiết chế tối đa từ bố cục, đường nét đến màu sắc. Ông tin rằng sự tối giản là con đường dẫn đến sự minh triết và tinh thần trong nghệ thuật. Qua các tác phẩm của mình, từ tranh trên canvas đến tranh trên gốm và các tác phẩm điêu khắc, ông đã thể hiện một cách thuyết phục quan điểm nghệ thuật của mình.

Không chỉ là một họa sĩ tài năng, Lê Thiết Cương còn là một nhà phê bình nghệ thuật uy tín. Ông đã xuất bản nhiều cuốn sách về nghệ thuật, như ‘Thấy’ (2017) và ‘Trò chuyện với hội họa’ (2025), nhận được nhiều lời khen ngợi từ giới văn nghệ sĩ về khả năng phân tích và đánh giá nghệ thuật của mình.
Cuộc đời của Lê Thiết Cương được đánh dấu bằng nhiều mối quan hệ chặt chẽ với các nghệ sĩ và văn nhân khác. Ông được biết đến là người hào hiệp, trượng nghĩa và luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè và đàn em. Những ai từng tiếp xúc với ông đều cảm nhận được sự nồng hậu và sự khích lệ mà ông dành cho mọi người.
Trước khi qua đời, Lê Thiết Cương đã hoàn thiện nhiều dự án nghệ thuật, bao gồm cả triển lãm và sách. Ông đã để lại nhiều ấn phẩm và tác phẩm nghệ thuật quý giá cho giới văn nghệ sĩ Việt Nam. Sự ra đi của ông để lại một khoảng trống lớn, nhưng di sản nghệ thuật mà ông để lại sẽ tiếp tục được phát huy, truyền tải tinh thần nghệ thuật và giá trị thẩm mỹ đến thế hệ sau.